ng này được toàn bộ đàn em đứng sau trông thấy, một chút kì lạ.
Nhưng rồi, chưa kịp phản ứng gì, con bé đã nhanh lẹn rút tay ra khỏi bàn tay to lớn và ấm áp của đối phương... tay trái nó hành động. Bốp. Thằng con trai đã lãnh đủ... máu mồm. Mùi tanh tưởi của nơi này phút chốc nồng lên hăng hắc.
- Đm.. - Thằng Tú đấm một phát xuống đất, mồm văng tục. Không ngờ chỉ vì..."thương hoa tiếc ngọc" mà hắn phải chịu một vố đau đớn. Rồi ngày mai chúng nó sẽ truyền tin... bang Thất Long lẫy lừng chịu thua trước một đứa con gái. Nhục! Nhục quá!
- Tôi nói nhé! - Nó hào hứng, khoanh tay trước ngực, vẫn cái dáng kiêu hãnh. - Tôi muốn anh... anh Tú ạ, chính thức vào bệnh viện xin lỗi anh Tùng vì trận đánh hôm trước. Mọi chi phí bệnh viện các anh đều phải trả.
- Cái gì cơ? Cô nói đùa à? - Thằng Tú vội vàng lau máu mồm, phản bác.
- Không. Tôi không đùa. - Nó dắt tay Vân bước ra khỏi bar. - Nếu trong tuần này các anh không đến đó xin lỗi, đừng trách tôi ác nhé!.
Chiếc xe mui trần vẫn lao đi, khuôn mặt đang hào hứng của nó trầm hẳn xuống.
- Này! Vừa nãy mày hay quá. - Con Vân cười toe toét.
- Tao mà lị. - Nó cười theo... nhưng gượng gạo rồi táp xe vào nhà Vân.
- Tao về nhé!
- Bai. Mai gặp.
Nó thở dài, chiếc xe xé màn đêm mỏng mảnh... Nước mắt nó rơi ra. Nó cũng không hiểu sao nó khóc...
Nó thắng. Nó bắt bọn kia đến xin lỗi Tùng. Nhưng nó đang làm chuyện này vì cái gì?
Tùng. Cái tên lóe lên trong lòng nó kí ức vì hiện tại...
Nó yêu thằng bé giúp nó chà chiếc váy... yêu cái nụ cười ngây thơ trong sáng... yêu cái lúc thằng bé thì thầm vào tai nó " Lớn lên tớ sẽ lấy cậu..."
Nó yêu hắn lúc hắn ôm nó vào lòng, lúc hắn ôm nó, lúc hắn cười...
Chiếc xe của nó chầm chậm tiến về phía bệnh viện G.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra... chiếc giường nằm đơn côi giữa căn phòng... tiếng máy tiếp máu cứ bip bíp không ngừng nghỉ.
- Ai đấy? - Nó giật mình, trong bóng tối... nó mỉm cười nhìn hắn... ánh trăng trải xuống phòng, khuôn mặt hắn như thiên thần.
- Tôi.
- Cô đến đây làm gì? - Giọng hắn đột ngột trở nên bực tức.
- Tôi đến đây để xin lỗi.
Hắn thở nhè nhẹ, đôi tay không bị truyền giơ lên vuốt làn tóc nó, mềm mại và dịu dàng.
- Anh yêu em.
- Em biết. Em cũng thế.
Cái câu nói này, nó đã muốn nói từ khi còn nhỏ, từ lúc được cầm tay thằng bé chạy đùa trong nắng mai.
Thời gian là một lớp bụi phủ đầy lên khuôn mặt mỗi người...
Nhưng
Mỗi giọt nước mắt rơi... lớp bụi ấy nhòe đi rồi tan biến...
Để cho con người ta tìm được... đâu là hạnh phúc? Đâu là tình yêu? và cả chính mình nữa.
Từ sau khi hắn ra viện, theo lời con Vân nói... thì hắn và nó cứ..."dính lấy nhau" vậy. Nó hạnh phúc. Và hơn hết, đây là niềm hạnh phúc đầu tiên hắn được nếm trải kể từ lúc sinh ra.
- Tùng ơi! Sắp đến valentine rồi. Tặng quà cho Nhi nhé! - Nó nói, bàn tay nó đang nằm gọn trong tay Tùng, mỉm cười ấm áp.
- Ừ. Thích quà gì? - Hắn chớp đôi mắt.
- Để xem nào. Thích gì nhỉ? Nhiều lắm. - Nó nhăn trán suy nghĩ.
- Thế thì Nhi cũng phải tặng quà cho Tùng nữa. - Hắn cười cười.
- Quà gì... - Nó chưa kịp hỏi hết, một nụ hôn nồng ấm đặt trên môi. Nó tan chảy, quên hết tất thảy mọi thứ xung quanh, chiếc ly đựng hạnh phúc của nó đã quá tràn đầy...
- Đấy! Tặng rồi. - Tùng đỏ mặt. - Còn Nhi thích quà gì để Tùng tặng cho?
- Hèm. - Con bé tiến sát lại gần hắn, thì thầm. - Cho Nhi biết... điều gì đã xảy ra trong quá khứ của Tùng.
Hắn mở to mắt nhìn nó, nó chỉ mỉm cười như khích lệ... Hắn muốn phủ nhận, muốn từ chối nhưng có lẽ, đây là lúc hắn phải thực sự đối mặt.
Chiếc mustang lao vun vút, nó thấy tim mình đập hồi hả, nó sợ... biết đâu... nó không dám nhìn thẳng vào quá khứ của người mình yêu. Thung lũng.
Gió vẫn thổi lành lạnh, cây lá rung rinh theo từng nhịp gió, màu sắc nơi đây hòa quyện như một bức tranh kì bí, từ đằng xa, nó cảm nhận thấy những bông hoa, những cành cây đang vẫy đón mình. Thung lũng Vàng.
- Đây là nơi cô ấy ra đi. - Hắn nhẹ giọng, nói như vuơng vướng cái gì nơi cổ họng.
- Cô ấy?
- Người yêu cũ của tôi.
- Bao lâu rồi? - Nó tưởng như ai đó bóp chặt trái tim mình.
- 3 năm. Cô ấy... cô ấy rất đẹp, cô ấy cười như một thiên thần, cô ấy luôn luôn ở gần bên tôi và an ủi tôi... Cô ấy... - Hắn dừng lại nửa chừng câu nói, nước mắt hắn rơi trên khóe mi, cay cay. - Cô ấy chết là vì tôi, vì tôi quá ngu ngốc, tôi không hề biết tình yêu cô ấy dành cho tôi lớn đến như thế nào.
Nó nhìn hắn, đôi mắt nó cũng ướt nhòe. Thì ra nó không thể so sánh được với cô ấy... Cô ấy mãi mãi ở trong lòng hắn... không thể che khuất.
- Hôm ấy, cô ấy bảo tôi rằng mình cần lấy vài thứ cho lớp... thế rồi cô ấy chạy đi... Một lúc lâu sau không thấy cô ấy quay lại... Tôi đã đi tìm kiếm vì lo lắng. Thế rồi đôi chân tôi chạy đến thung lũng vàng này... Tôi thấy một gã trai... và cô ấy đang... Cô ấy mình trần nằm dưới nền đất lạnh, hắn ta vừa thấy tôi đã vội chạy đi... Cô ấy đã bị cưỡng hiếp. - Hắn nói như gào lên, hai tay đấm xuống đất, nước mắt rơi không ngừng.
- Tùng à...
- Nhưng tôi đã không tin cô ấy, tôi đã tát cô ấy... và chính tôi, chính tôi đã chứng kiến cô ấy nhảy xuống vực sâu.
Nó lau nước mắt, nhìn chàng trai nó yêu... nó ôm hắn vào lòng. Nước mắt hắn làm áo nó ướt.
- Có những người đã mãi mãi ra đi. Có những thứ là quá khứ, nếu cậu muốn quên... - Giọng nó nghèn nghẹn... đau đớn.
- Không. Không. Mai sẽ mãi mãi không chết. - Hắn gào lên như một thằng điên.
À... thế là nó đã hiểu. Mai sẽ mãi mãi không chết. Nó chỉ là một thứ để lấp chỗ trống. Nó cay. Nó đau. Và thế là nó khóc.

Có nhiều thứ vĩnh viễn mất đi và không thể tìm lại.

Có nhiều điều muốn nói ra nhưng không thể nói.

Có nhiều tình cảm chôn vùi nhưng không thể bới ra... như một vết thuơng..

Vậy đâu là lối thoát???
Ebook-mobile™-Việt Nam http://sachtruyen.xtgem.com wap tải truyện cực đỉnh
Nó buông bàn tay ra khỏi Tùng, nó bước đi. Trở về.

Cái nó cần là gì? Nó cần có một câu trả lời. Mai... cô ấy sẽ mãi mãi không chết, cô ấy vĩnh viễn thuộc về trái tim Tùng... Nó không thể chen chân vào, không thể.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi... nó đau... đau đến tận cùng của trái tim...

....
Mọi thứ xung quanh nó trở nên mờ nhạt.. hàng cây ven đường, bụi hoa lay ơn trong vườn nhà, tất cả... đều làm nó cảm thấy mình cô đơn.
Nó nằm mơ... nó mặc một chiếc váy màu đỏ sặc sỡ, chạy trên cánh đồng đầy sương, đuổi theo chàng trai cao to không rõ mặt. Nó càng cố với theo, cậu ta càng chạy nhanh, nó không đuổi kịp. Nó khóc. Nó gọi tên cậu ấy. Rồi nó ngã... ngã xuống bờ vực đen ngòm, sâu thẳm không đáy. ..
" Sao thế? Sao hôm nay bà không đi học?" - Con Vân phone nó, sốt sắng hỏi.. đánh thức khỏi cơn ác mộng của nó.
" Mệt." - Nó hờ hững, dụi mắt... trở về hiện thực.
" Thế à? À mà mày không đi học, thằng Tùng hỏi kinh quá. Tao phát mệt."
" Tao không quan tâm."
" Cái gì thế? Có chuyện gì giữa hai đứa mày à?" Vân hỏi, đầu dây bên kia im lặng.
...
" Nhi à... nghe tao nói gì không?"
...
" Bọn... tao .. hết, hết thật rồi..." - Nó ghẹn ngào... từng lời từng chữ như làm đầu nó nổ tung...
" Nhi à... "
" Hết... hết thật rồi" - Nó lặp lại như một kẻ điên.
Những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn vang lên trong điện thoại. Lòng người đau. Nước mắt rơi. Nó không tìm thấy chiếc quan tài an táng tình yêu của mình.

...

- Mày đã làm gì Nhi? - Một lũ con gái : Vân, Huyền, Trang, Hạ đứng quây quanh Tùng và hỏi.
- Tao chả làm gì nó cả. - Tùng từ ngạc nhiên trước thái độ của chúng nó chuyển sang lạnh lùng và câng cấc.
- Tại sao nó lại nói mày và nó hết rồi?
Một tiếng sét, giáng xuống Tùng, vô cùng đáng sợ. Hắn chạy ra khỏi lớp... tìm Nhi. Hắn cần một câu trả lời... Hắn đã làm gì?!?!

- Nhi... Nhi.. - Hắn gọi với theo khi thấy bóng dáng nó. Nó chạy đi...
- Này... làm gì thế? Sao tránh mặt Tùng?? - Hắn bực tức kéo tay nó lại, đôi mắt sắc lạnh...
- Thả tay tôi ra. Xin lỗi. - Nó gạt tay Tùng... nó quay người bước đi... không để lại cho hắn một lí do, một lời giải thích. Hắn vẫn không buông tha, hắn chạy theo... và ôm chặt nó.
- Nhi... nói đi. Tại sao cậu lại làm như thế?! - Hơi thở ấm áp của hắn phả vào tai nó làm nó nhồn nhột, nó sợ cái cảm giác của mình lúc này. Sợ rằng, nếu cứ ở trong vòng tay Tùng, nó sẽ chấp nhận tất cả, chấp nhận là một kẻ thế chỗ để yêu hắn.
- Quên Nhi đi. Xin lỗi.
- Quên?! Tại sao từ nãy đến giờ Nhi chỉ biết nói hai từ xin- lỗi như thế? Tôi không... tôi không chấp nhận. Tại sao Nhi không giải thích xem tôi đã làm gì? - Hắn nói... trái tim hắn như muốn vỡ tan... từng mảnh, từng mảnh...
Nó khóc. Nó lại khóc rồi. Nó ghét mình khóc lắm. Thế mà bây giờ nó lại khóc...
- Tùng... Tùng.. yêu Mai lắm phải không? - Nó nói trong nước mắt, nghẹn ngào.
Hắn đưa đôi mắt đẹp nhìn vào khoảng không bao la trước mặt... hắn không tìm thấy điểm dừng cho chính mình. Đây rồi, đây là câu hỏi mà hắn bao lần đặt ra cho mình, nhưng rồi hắn lại không biết phải trả lời thế nào. Trớ trêu thật.
- Nhưng Mai đã... - Hắn cố xoa dịu nó.
- Nhưng chính Tùng đã nói là Mai sẽ mãi.mãi.không.chết. - Nó nói như gào lên.
- Phải... Mai sẽ mãi mãi không chết. - Hắn lẩm bẩm.
Nó lau nước mắt, thoát khỏi bàn tay Tùng và bắt taxi trở về... Hắn đứng đấy, lặng im. Như một kẻ điên lang thang. Vô định lắm!
"Tùng! Mày là một kẻ ngu ngốc." Hắn đã nghĩ về mình như vậy. Hắn quá ngu ngốc. Ngu ngốc. Hắn đã để hai người con gái hắn yêu phải ra đi... trong nước mắt. Hắn không muốn tổn thương ai nữa cả. Vậy thôi... tốt nhất... Đừng yêu nữa.

Thế đấy, vấp ngã khiến người ta thay đổi...

Nếu tình yêu chỉ mang đến nỗi đau nhiều hơn hạnh phúc... thì thà cứ cô độc cả đời còn hơn.

Hắn thở dài và trở về nhà.
...

- Ây da... bông hoa kia đẹp quá Tùng ơi!! - Con bé nheo nheo mắt gọi thằng bé.
- Nhưng mà xa quá... cao thế kia... - Thằng bé ngập ngừng một lát rồi nói. - Tớ sẽ hái cho cậu nhé!!
Cô bé mỉm cười, nụ cười trong sáng như làn nước mùa thu... đẹp đẽ đến kì lạ. Nó cười. Nó mãn nguyện vì nó có cảm giác được che chở. Nó được chiều chuộng. Nó muốn mình luôn tươi đẹp như những bông hoa lay ơn ấy.

Tình yêu của trẻ con. Không tính toán. Không mưu lợi. Không suy tính. Yêu là yêu. Thế thôi.
Sáng thứ hai, nó mệt mỏi rời khỏi chăn, chuẩn bị đi